2 GIỜ VÀ 2 THÁNG MÌNH THAY ĐỔI

Nếu đã hơn 2 tháng bạn chưa gặp mình thì chắc hẳn khi đối diện bây giờ bạn sẽ phải “hốt hoảng” sao mình đổi thay đến vậy. Bởi chính mình cũng tự soi gương và thấy bản thân đã khác đi rất nhiều.

Chắc bạn vẫn còn nhớ, mình, một cô gái khép kín luôn thấp thỏm trong những lo sợ mà đôi khi chúng sẽ mãi không diễn ra.

Chắc bạn vẫn còn nhớ, mình, một cô gái luôn dằn vặt bản thân sao tệ hại, sao không thế này hay thế khác mà trong giới hạn nào đó cái “thế này thế khác” thật xa vời.

Chắc bạn vẫn còn nhớ, mình, một cô gái từng học rất giỏi thậm chí làm gì cũng tốt hơn người ta nhưng sao trở thành mất niềm tin vào cuộc đời, sao hoang mang không biết mình chọn lựa đúng hay sai.

Mình, một cô gái trẻ, nhưng chẳng hiểu sao cái buồn cái lo cứ nhuốm đầy lên gương mặt, cái mệt mỏi hoang mang cứ đong đầy trong mắt. Mình thấy mình thật tệ hại.

Rồi mình đến với sinh trắc vân tay một cách vô tình khi đọc post của chị Christie Ho. Lúc ấy thật sự mình khủng hoảng lắm, bài viết rồi KIS rồi chị Trinh … tất cả như một cành cây vươn ra ngoài dòng chảy đang cuộn mình đi. Và mình đã níu lấy.

Thật sự mà nói, 2 giờ ngồi cùng chị Trinh, nghe chị tư vấn mà muốn oà lên nức nở. Những thắc mắc chất chứa trong lòng mình như được đem ra mổ xẻ từng đoạn từng phần để giải đáp cho việc vì sao mình lại rơi vào hố khủng hoảng thế này. Mình cũng hiểu được lý do nào khiến người như mình trở nên sợ sệt, trở nên kiêng dè và mất hoàn toàn niềm tin vào bản thân như vậy.

Trong 2 giờ ngắn ngủi, dù không thể hiểu hoàn toàn về các chủng vân tay hay những gì liên quan mà sau đó mình được biết qua lớp Sinh trắc chuyên sâu, nhưng nhờ có chị, có sinh trắc vân tay mà mình đã thôi dằn vặt bản thân, tự tin hơn với con đường mình đã chọn.

Nhờ 2 giờ đó mà mình biết cách để động viên bản thân, giúp tinh thần mình phấn chấn hơn, hiểu sâu hơn về khả năng của mình và để phát triển hơn nữa.

Sau 2 giờ đó và 2 tháng sau, bản thân mình cũng không khỏi ngạc nhiên với cô gái trong gương kia. Cô đã trở nên vui vẻ, cô luôn cười thật tươi, sự tự tin đã sánh đầy trong mắt. 
Sáng nay cô tô son đỏ và bước ra đường – con đường cô đã chọn chắc chắn đúng, cứ thế mà bước thôi, tự tin lên cô nhé!