Trinh có một người bạn, từ khi chơi từ hồi học đại học, nó luôn là đứa hay phân tích vấn đề, suy nghĩ sâu xa, làm việc gì cũng cẩn thận, sau bao nhiêu năm rồi không gặp, thì bữa gặp lại… vẫn không có gì thay đổi, Trinh hỏi nếu chán công việc hiện tại sao không thử 1 cái gì đó mới đi, mày có điều kiện mà.

Uh thì tính hùn vốn mở shop làm ăn, nhưng thấy thị trường bão hòa quá, hàng hóa trung quốc ngập tràn, online đầy ra. Mở caphe thì cạnh tranh tiền bỏ 1 cục thu nhỏ gọt bao giờ mới lời, nhàn rỗi mà chán quá. Đầu tư thì rủi ro, giờ người ta kinh doanh không dễ…

Trinh mới nói thời nào kinh doanh chả có khó khăn như thế. Thế túm lại đã làm gì chưa? Còn thấy không ổn thì đi làm thuê, an toàn, không cần phải suy nghĩ nhiều, ngày làm 8 tiếng rồi về nhà.

“Nhưng mà cày cho người khác giàu, rồi ngày nào đi làm cũng bị chèn ép, chán ơi là chán…”

Chán chuyện công việc, hỏi chuyện tình cảm thì: muốn có người yêu nhưng lại sợ bị bỏ rơi, không có người yêu thì than buồn…

Thường thì sau lần hẹn đó mấy lần gọi tôi đều bận và cũng không ưu tiên để gặp. Vì Trinh thấy mất thời gian quá, toàn nói chuyện để có chỗ than vãn, chẳng giải quyết được vấn đề… Trinh cũng chỉ có 24h nên tất nhiên là Trinh không muốn thời gian của mình trôi đi lãng phí.

Trinh nghĩ các anh/chị ít nhất cũng sẽ có vài người bạn như vậy. Nói thằng ra thì có vẻ khó tính và chảnh, nhưng Trinh nghĩ rằng chúng ta phải biết tự bảo vệ lấy mình và thời gian của mình. Không nên than vãn là gặp người này người kia mất thời gian quá mà hãy ngưng dành thời gian cho những người không làm tốn thời gian của chúng ta. Nói trắng ra là các bạn đừng dành thời gian của mình cho những người vô ích, làm việc vô bổ.

Nó cũng giống bạn gặp ai, sống như thế nào là do bạn lựa chọn. Chơi với ai, tư duy như thế ấy. Do đó, hay vì nghe than vãn hãy dành thời gian đó cho đúng người bạn muốn gặp với đúng câu chuyện bạn muốn nghe. Nói tóm lại, bạn hãy có trách nhiệm với chính mình và quỹ thời gian của mình và hãy tiêu dùng quỹ thời gian của mình thật hợp lý. Bạn không dùng tiền để mua rác phải không nào? Thời gian cũng thế, đừng dùng nó để rước những trải nghiệm không cần thiết về.

Bệnh nghề nghiệp, lái qua sinh trắc vân tay tý. Bạn nào chỉ số tự tin bạn nào bẩm sinh không cao, chơi với những người tiêu cực rất dễ bị ảnh hưởng tâm trạng và lây cách suy nghĩ tiêu cực lắm, nên tự biết bảo vệ mình heng.

Và nếu bạn lỡ có những dấu hiệu “bán than” như trên thì phải nhận ra mới thay đổi được, còn không dừng thắc mắc tại sao dần dà không còn ai bên cạnh, kể cả người thân muốn giúp cũng lắc đầu ngao ngán, đừng sống một một cuộc sống “vứt đi” như thế. Người cuối cùng nhận hậu quả thì cũng chỉ có bản thân mình mà thôi. Và các bạn hãy nhớ là chữa bệnh “bán than” này càng sớm càng tốt nhé. Khi đã trung niên thì gần như bất khả thi để chữa đó hiu hiu.