Có những lúc tôi một mình loay hoay trong dòng chảy cuộc đời, thấy hoang mang vì không biết mình sẽ bước đến đâu rồi cứ lo sợ lung tung, cảm thấy việc mình theo đuổi ước mơ này thật ngu ngốc.

Trong khoảnh khắc đó tôi nhớ lại cuộc gặp gỡ của Santiago và vua Salem tại vùng đất Andalusia:
Nói cho cùng con người coi việc kẻ khác đánh giá anh bán kem hay cậu chăn cừu quan trọng hơn là điều thâm tâm mình muốn.
Sao ông lại nói với cháu điều đó?
Vì chính cậu đang đi theo tiếng nói của thâm tâm và giờ đây sắp bỏ cuộc.
Và sau đó, như bạn biết rồi đó, Santiago đâu có bỏ cuộc, trải qua bao gian nan thử thách, dù không thấy kho báu ngay tại kim tự tháp vĩ đại của Ai Cập cậu cũng đã có một hành trình cực kỳ thú vị.

Santiago ngoài nỗ lực của bản thân còn được nhân duyên gặp gỡ để cổ vũ mạnh mẽ hơn cho giấc mơ của cậu. Và tôi, trong những chông chênh bước thấp bước cao đó cũng may mắn gặp được quý nhân của đời mình.

17 tuổi, khi dòng đời xô đẩy cũng vì lý do thấy mình học gì cũng xong nên nghĩ mình chắc cũng giỏi Toán – Lý, thi thẳng vô ngành CNTT. Cuộc đời sinh viên cứ vậy tàn tàn mà qua trót lọt, tốt nghiệp đúng ngày giờ như bao bạn bè trong lớp. Rồi trong quá trình đi học cũng học thêm này nọ kia, cũng tàn tàn mà qua hết, biết mỗi ít một chút nhỏ.

Đến khi ra đi làm mới thấy ủa, sao chọn ngành này? Mình không có thích cái nào mình đã học hết trơn á. Cuộc đời mình đi sai rồi. Ai giúp mình với.

Và rồi như số phận đã định, mình lạc bước vào con đường viết lách lung tung nhưng lại thật sự rất thích, thấy rất hợp và thậm chí tôi còn nghĩ tới việc xuất bản sách nữa kia. Tất cả tôi viết chỉ bằng bản năng, bằng những từ ngữ cóp nhặt trong lẩn khuất tuổi trẻ, trong những lần quay cóp văn chương, trong những trang sách cũ kỹ nhàu nát ở cái thư viện cổ xưa của trường phổ thông. Thấy, rồi cũng qua, mình cũng tà tà rồi sống, ước mơ chắc bỏ ngỏ vậy chơi. Tôi không có nhiều động lực như Santiago được.

Rồi một duyên số đẩy đưa mình gặp em Trinh Nguyễn, em dành vài ngày làm bảng sinh trắc vân tay rồi tốn thêm cho mình 2 tiếng đồng hồ để nói chuyện, để giúp mình biết được con đường mình nghĩ đang lạc chân đó thật ra là đúng đắn, chỉ cần mình có thêm lòng tin vào bản thân, mình sẽ làm tới nơi tới chốn, ước mơ đó không phải là xa vời.

Cám ơn em, ông vua Salem của tôi, vì từ sau tối hôm ấy, bản thân tôi đã tự thấy mình không phải dạng “lèng èn” mà tự tin đặt những bước lớn hơn nữa trên con đường mình đang đi, một hành trình tìm kho báu bắt đầu.


Các bạn có thể xem thêm feedback Khách hàng ở đây nhen: 
https://bit.ly/2UXARYz